Tên người dùng: Mật mã:
Câu lạc bộ sinh viên

TIN TỨC

Sách Bài giảng (ebook) các môn học đã có

Tra cứu điểm các môn học|Hướng dẫn

Các bài thi thử trắc nghiệm trực tuyến

Ngân hàng đề thi các môn học

  #1  
Old 10-10-2007
vi_sao???'s Avatar
vi_sao??? vi_sao??? is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Vietnam
Bài gởi: 594
Thanks: 101
Thanked 134 Times in 84 Posts

Level: 22 [♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥]
Life: 0 / 533
Magic: 198 / 20385
Experience: 34%

Wink Hoạch định công việc

Phân loại công việc thế nào?

Trong điều hành doanh nghiệp, các nhà quản lý phải thường xuyên đối mặt với nhiều công việc phát sinh. Họ thường chia chúng thành việc 'lớn' và 'nhỏ'. Tuy nhiên, trong các sách viết về quản lý chuyên nghiệp của Âu Mỹ không thấy người ta phân như vậy mà thường theo mức độ 'quan trọng', 'khẩn cấp'.


"Việc lớn" là những việc quan trọng (liên quan tới một số tiền lớn hoặc sự an nguy của doanh nghiệp); còn "việc nhỏ" thì ngược lại. Thoạt nghe không có gì lạ nhưng nếu đi sâu, sẽ thấy có một số vấn đề.


Trong một tập binh pháp của Trung Quốc có một câu nói mà đại ý của nó là: "Tướng lâm trận có thể chết chỉ vì người đóng móng ngựa". Ý câu này muốn nói, nếu coi cái móng ngựa là nhỏ và theo đó, người đóng móng ngựa và công việc của anh ta là không quan trọng, không đáng quan tâm thì chính người chỉ huy rất dễ bị lâm nguy khi xung trận.


Trong thực tế, từng có nhiều doanh nghiệp gặp khó khăn không phải do các "chuyện lớn" gây ra (dù rằng chúng chính là những ngòi nổ) mà do nhiều "chuyện nhỏ" đã không được giải quyết đến nới đến chốn một cách tốt nhất.
Trong các sách viết về quản lý chuyên nghiệp của Âu Mỹ cũng không thấy người ta phân việc thành "lớn" và "nhỏ" mà thường phân theo mức độ "quan trọng" và "khẩn cấp". Theo đó, có thể chia việc ra 4 loại sau:


1. Quan trọng và khẩn cấp. Nếu không thanh toán cho khách hàng ngay trong tuần này sẽ bị cắt hợp đồng mua vật liệu cho công trình sắp thi công. Nếu không quyết định giá nhanh trong sáng nay sẽ bị đối thủ cướp mất hợp đồng...


2. Quan trọng nhưng không khẩn cấp. Giữ gìn sức khỏe, không hút thuốc nhiều hoặc thức quá khuya, giữ quan hệ tốt đẹp và bền chắc với khách hàng và nhà cung cấp, kiện toàn lại bộ máy doanh nghiệp...


3. Khẩn cấp nhưng không quan trọng. Một khách hàng tiềm năng vừa mới quen yêu cầu trả lời ngay lập tức một vấn đề cần thời gian chuẩn bị lâu dài hoặc bưu điện yêu cầu đóng cước điện thoại di động ngay nếu không mai sẽ cắt chiều gọi đi.


4. Không khẩn cấp và không quan trọng. Đi uống bia với bạn bè, mua một bộ veste mới, đổi điện thoại di động...
Đa phần các nhà quản lý, điều hành thường tập trung vào loại 1. Điều này xem ra là đương nhiên nhưng nó cũng chính là nguyên nhân khiến cho giới doanh nhân mắc rất nhiều bệnh, ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe và tính mạng (stress, huyết áp cao, trầm uất, tiểu đường...) và cả cuộc sống tình cảm gia đình do thiếu thời gian, thiếu chu đáo hoặc lơ đãng.


Đó là lý do vào khoảng năm 1996-1997, nhà tâm lý học S. Covey đã đưa ra một lời khuyên (đúng hơn là một nguyên lý) mà ngày nay đã được cộng đồng doanh nghiệp quốc tế công nhận và truyền bá một cách rộng rãi qua cuốn "7 thói quen của những người thành đạt". Nội dung của nguyên lý này chỉ đơn giản là "nhà quản lý hãy tập trung vào công việc loại 2".


Chúng ta đang sống trong một thế giới luôn biến đổi với tốc độ cao chưa từng thấy mà một nhà kinh tế học từng nói rằng "vấn đề sống còn của một doanh nghiệp là đối phó với sự thay đổi". Vấn đề của các nhà quản lý là cần phải nhận thức được sự biến đổi trong chính doanh nghiệp của mình. Nói nôm na là phải biết "lo xa" nếu không muốn sẽ có "họa gần".


Các triệu phú, tỷ phú ở một số nước phát triển có một điểm chung là không gây cho ta cảm giác là họ luôn bận rộn. Ngược lại họ có vẻ rất chậm rãi và bình thản nhưng họ luôn điều hành công việc với hiệu quả cao.


Các nhà nghiên cứu đã tổng kết được một điều là những người thành đạt nói chung là đều tập trung vào những công việc loại 2 - quan trọng nhưng không khẩn cấp. Họ luôn biết quan tâm tới sức khỏe của mình, họ tránh uống nhiều rượu, họ luôn quan tâm tới quan hệ với từng nhân viên sao cho công bằng, thích đáng, họ biết cách làm thỏa mãn những khách hàng nhỏ nhất nhưng cũng biết từ chối những hợp đồng lớn nếu xét thấy không thể thực hiện tốt. Họ cũng không tự ý vi phạm hoặc tùy tiện sửa đổi những quy chế do chính họ đặt ra cho doanh nghiệp và bản thân dù họ hoàn toàn có quyền làm vậy.
Chính nhờ nguyên lý này mà họ ít phải đối đầu với các loại việc "khẩn và quan trọng". Họ biết cách tối thiểu hóa số lượng loại việc này.


Còn ở VN, có thể thấy vấn đề ngay từ phòng bảo vệ, phòng tiếp tân. Khi được góp ý, không ít doanh nhân thường có hai loại thái độ coi người góp ý là một người quá khó tính hay để ý chuyện vặt hoặc viện lý do "bận quá, hôm nào rỗi rãi tôi sẽ chấn chỉnh lại"...


Và khi khách hàng bất mãn với cách đón tiếp, chăm sóc của mấy nhân viên kia phản ánh lên và dọa sẽ "cắt" thì họ tuyên bố sẽ sa thải mấy nhân viên đó để làm đẹp lòng khách hàng... Đây là ví dụ rất cụ thể của việc để những chuyện "quan trọng nhưng không khẩn cấp" biến thành "khẩn cấp và quan trọng".


Không tôn trọng nguyên tắc "quan trọng và không khẩn cấp" còn dễ đưa người ta vào trạng thái phân đôi khá tai hại: khi đi làm chỉ tập trung vào việc khẩn cấp và quan trọng; hết giờ làm (hoặc xong việc) lập tức quay ngay sang việc loại 4 "không khẩn cũng chẳng quan trọng" như nhậu nhẹt xả láng...


(Theo TBKTSG)
__________________
Đường tuy gần, chẳng đi chẳng đến. Việc tuy nhỏ chẳng làm chẳng nên.(Vô Danh)
Tự học là khởi nguồn của phong cách tự đào tạo, đồng thời là cái nôi nuôi dưỡng trí sáng tạo. Ai giỏi tự học ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường người đó sẽ tiến xa. (Tạ Quang Bửu)
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 10-11-2007
vi_sao???'s Avatar
vi_sao??? vi_sao??? is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Vietnam
Bài gởi: 594
Thanks: 101
Thanked 134 Times in 84 Posts

Level: 22 [♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥]
Life: 0 / 533
Magic: 198 / 20385
Experience: 34%

Default Đã đến chiều thứ sáu!




Chiều thứ sáu - buổi làm việc chính thức cuối cùng của một tuần vất vả. Có những việc các sếp nên làm và có những việc bị xem là "chống chỉ định" trong buổi chiều này.
[IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/SERVER%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image002.jpg[/IMG]
Những điều không nên làm vào chiều thứ sáu:
- Đề xướng một dự án chính
- Lên lịch bất kỳ loại cuộc họp nào với khách hàng hoặc nhân viên.
- Đưa cho nhân viên bản phê bình.
- Đưa ra các quyết định kinh doanh chiến lược.
- Đề nghị nhân viên làm thêm giờ.
- Mang tin không vui đến cho văn phòng, cho nhóm hoặc cho nhân viên.
- Ám ảnh hoặc nhớ lại bất kỳ việc thất bại nào xảy ra trong tuần.
Những điều nên làm vào chiều thứ sáu:
- Dọn dẹp bàn làm việc, sắp xếp giấy tờ, tài liệu, bỏ những thứ không cần thiết.

- Sắp xếp các tài liệu trong máy, bảo mật những thông tin quan trọng.

- Lên danh sách các dự án và nhiệm vụ mà bạn muốn giải quyết vào sáng thứ hai.
- Xem lại kế hoạch hoạt động cho tuần tới, xác nhận lại các cuộc hẹn và đảm bảo rằng bạn đã chuẩn bị cho các cuộc gặp gỡ và trình bày. Hãy đúng giờ và chuẩn bị kỹ lưỡng.
- Xem lại các việc chưa giải quyết và còn chất đống trong suốt tuần.
- Kiểm tra toàn bộ thư trong hộp thư.
- Nói chuyện với nhân viên về bất cứ điều gì trừ công việc. Hỏi xem liệu họ có kế hoạch gì đặc biệt hoặc thú vị vào dịp cuối tuần không. Hãy lắng nghe và làm theo.
- Tiến hành các việc làm nhỏ thể hiện lòng tốt với nhân viên, chẳng hạn mua một vé xổ số cho mọi người. Mời nhân viên đi uống nước. Toàn bộ việc làm này chỉ để thể hiện lòng tốt và sự quan tâm chứ không được có động cơ ngầm nào cả.
- Gọi cho vợ/chồng, một người quan trọng khác hoặc người bạn tốt. Bảo họ hãy thay đồ và đi đến một nơi thư giãn mà bạn chưa từng đến. Điều này sẽ nhắc nhở bạn tại sao bạn làm việc chăm chỉ cả tuần. Tự thưởng cho bản thân. Hãy tận hưởng cuộc sống khi giờ làm việc ngày thứ sáu kết thúc.


Nguyệt Ánh
Theo wordpress
__________________
Đường tuy gần, chẳng đi chẳng đến. Việc tuy nhỏ chẳng làm chẳng nên.(Vô Danh)
Tự học là khởi nguồn của phong cách tự đào tạo, đồng thời là cái nôi nuôi dưỡng trí sáng tạo. Ai giỏi tự học ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường người đó sẽ tiến xa. (Tạ Quang Bửu)
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 10-13-2007
vi_sao???'s Avatar
vi_sao??? vi_sao??? is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Vietnam
Bài gởi: 594
Thanks: 101
Thanked 134 Times in 84 Posts

Level: 22 [♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥♥ Bé-Yêu ♥]
Life: 0 / 533
Magic: 198 / 20385
Experience: 34%

Talking Kỹ Năng Giải Quyết Vấn đề


Nhận ra vấn đề. Trước khi bạn cố tìm hướng giải quyết vấn đề, bạn nên xem xét kỹ đó có thật sự là vấn đề đúng nghĩa hay không, bằng cách tự hỏi: chuyện gì sẽ xảy ra nếu...?; hoặc: giả sử như việc này không thực hiện được thì...? Bạn không nên lãng phí thời gian và sức lực vào giải quyết nếu nó có khả năng tự biến mất hoặc không quan trọng.


Xác định chủ sở hữu của vấn đề. Không phải tất cả các vấn đề có ảnh hưởng đến bạn đều do chính bạn giải quyết. Nếu bạn không có quyền hạn hay năng lực để giải quyết nó, cách tốt nhất là chuyển vấn đề đó sang cho người nào có thể giải quyết. Có một câu nói nửa đùa nửa thật nhưng cũng đáng để bạn lưu ý: “Nhiệt tình cộng với thiếu hiểu biết đôi khi thành phá hoại”.


Hiểu vấn đề. Chưa hiểu rõ nguồn gốc của vấn đề sẽ dễ dẫn đến cách giải quyết sai lệch, hoặc vấn đề cứ lặp đi lặp lại. Nếu nói theo ngôn ngữ của y khoa, việc “bắt không đúng bệnh” thì chỉ trị triệu chứng, chứ không trị được bệnh, đôi khi “tiền mất, tật mang”. Bạn nên dành thời gian để lấy những thông tin cần thiết liên quan vấn đề cần giải quyết, theo gợi ý sau: Mô tả ngắn gọn vấn đề; nó đã gây ra ảnh hưởng gì? Vấn đề xảy ra ở đâu? Lần đầu tiên nó được phát hiện ra là khi nào? Có gì đặc biệt hay khác biệt trong vấn đề này không?


Chọn giải pháp. Yếu tố sáng tạo sẽ giúp nhà quản lý tìm được giải pháp đôi khi hơn cả mong đợi. Cần lưu ý là một giải pháp tối ưu phải đáp ứng được ba yếu tố: có tác dụng khắc phục giải quyết vấn đề dài lâu, có tính khả thi, và có tính hiệu quả.


Thực thi giải pháp. Khi bạn tin rằng mình đã hiểu được vấn đề và biết cách giải quyết nó, bạn có thể bắt tay vào hành động. Để đảm bảo các giải pháp được thực thi hiệu quả, nhà quản lý cần phải xác định ai là người có liên quan, ai là người chịu trách nhiệm chính trong việc thực thi giải pháp, thời gian để thực hiện là bao lâu, những nguồn lực sẵn có khác.v.v...


Đánh giá. Sau khi đã đưa vào thực hiện một giải pháp, bạn cần kiểm tra xem cách giải quyết đó có tốt không và có đưa tới những ảnh hưởng không mong đợi nào không. Những bài học rút ra được ở khâu đánh giá này sẽ giúp bạn giảm được rất nhiều “calori chất xám” và nguồn lực ở những vấn đề khác lần sau.
Có thể bạn sẽ cảm thấy hơi rườm rà nếu làm theo các bước trên. Vạn sự khởi đầu nan. Lần đầu tiên áp dụng một kỹ năng mới bao giờ cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn và quyết tâm của bạn. Nếu bạn thường xuyên rèn luyện, thì dần dần kỹ năng giải quyết vấn đề sẽ trở thành phản xạ vô điều kiện.
Và đừng quên hướng dẫn cho nhân viên của bạn về kỹ năng này, vì họ chính là cánh tay phải giải quyết vấn đề khi bạn vắng mặt đấy.
__________________
Đường tuy gần, chẳng đi chẳng đến. Việc tuy nhỏ chẳng làm chẳng nên.(Vô Danh)
Tự học là khởi nguồn của phong cách tự đào tạo, đồng thời là cái nôi nuôi dưỡng trí sáng tạo. Ai giỏi tự học ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường người đó sẽ tiến xa. (Tạ Quang Bửu)
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



Powered by: vBulletin Version 3.6.7 Copyright © 2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.
Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:33 AM.